Search This Blog

Monday, December 6, 2021

3 TẦM MỨC HIỂU

3 TẦM MỨC HIỂU
Lý do tôi không khoái bình về những thứ mình không rõ trong các thương vụ nghìn tỷ. Vì nhìn từ ngoài vào rất khác nhìn từ trong ra. Nội cái vụ tách ra trong truyện xem cái nào là thật cái nào hư cấu đã mệt!  Phân tích xem thế nào là nhà lãnh đạo tài năng còn khó hơn!
Tôi thích đọc truyện Tam Quốc diễn nghĩa (Của tác giả La Quán Trung) từ nhỏ. Sau này lớn lên hiểu ra rằng so với chính sử được ghi chép cẩn thận trong Tam Quốc Chí của tác giả Trần Thọ thì có khá nhiều điểm dị biệt nếu không muốn nói là hư cấu. Tuy nhiên, so với chính sử bị tác động bởi nhiều yếu tố trong ghi chép, thì tôi thấy TQDN có nhiều điểm thú vị hơn, vì nó giúp tôi trải qua 3 giai đoạn khác nhau trong tư duy về chiến thuật và chiến lược.
Tầng 1: Lúc còn nhỏ, giống như mọi chú bé hiếu động khác, tôi thích các mãnh tướng xông pha ra trận, tự tay chém tướng cướp cờ, mở màn mọi trận đánh, không nề hà mọi hiểm nguy. Tôi thích sự hung mãnh của Điển Vi, kiêu hung của Lã Bố, can trường và tận tụy của Quan Vũ, xốc vác của Trương Phi. Giai đoạn này, tôi chỉ thấy cục diện lịch sử được hình thành bởi những trận đánh. Trong đó, các tướng lĩnh tha hồ thể hiện sự vũ dũng của mình trước kẻ thù qua những hành động đặc trưng. Thường các công ty SME bắt đầu như thế. Tôi cũng không ngoại lệ, bắt buộc phải có một số anh em chiến hữu ở bên mình, trải qua hết các mùa ấm lạnh cùng nhau mặc cho sự biến đổi của thị trường và của chính các thành viên khác trong công ty. Có lúc không còn ai, có lúc lại đầy nhân viên nhưng lại không phải là những người tập trung làm việc mà chỉ cơ hội trong vài tháng! Chúng tôi tập trung vào những hành động nhỏ nhất. Ai hỏi tôi lúc ấy có định hướng gì không, thường là tôi không dám trả lời, không phải là không có! Nhưng tuy có mà có áp dụng được đâu? Vì tôi còn phải làm hàng trăm việc nhỏ nhít thì nghĩ gì tới định hướng?? Đành phải liệu cơm gắp mắm như lời các cụ dạy thôi. Level thấp nhất là khi chúng ta tập trung vào hành động.
Tầng 2: Lớn lên một chút, có lẽ vào khoảng lứa tuổi 18 tới 25 tôi khoái hình tượng của các quân sư quạt mo như Khổng Minh, Pháp Chính, Từ Thứ, những người ngồi trong màn nhung quyết định thành bại xa ngoài cả ngàn dặm. Một mưu nhỏ đưa ra, quyết định sinh tử của cả vạn người trong các trận đánh. Lúc này, cách đánh quan trọng hơn số lượng. Đôi khi chỉ 500 quân của Khổng Minh có thể đuổi cả vạn quân của Tào Tháo chạy bán sống bán chết trong trận Tân Dã,…Khi đã có chỗ đứng trên thị trường, thường các doanh nghiệp bắt đầu quan tâm tới việc áp dụng ý tưởng của những người đứng đầu vào thực tế. Mưu thần trong các doanh nghiệp chính là các ông chủ hoặc là giám đốc đứng dưới người chủ nhưng trên tất cả những nhân viên còn lại. Họ đưa ra các quyết sách, định hướng dựa vào năng lực cá nhân và khả năng nhạy bén trong phân tích các yếu tố của thị trường. Thành công của doanh nghiệp phụ thuộc vào từng mưu kế họ đưa ra có đúng không trong từng trận đánh.  Level mức trung này thể hiện chiến thuật ở mức thấp của tổ chức.
Tầng 3:  Sau cùng, cục diện tam phân trong truyện Tam Quốc được quyết định không phải bởi những chiến dịch hay trận đánh mà là cả một cuộc chiến dai dẳng trong nhiều năm được định hình bởi các nhân vật "chóp bu" với tính cách riêng của họ. Tào Tháo thì gian hùng, trọng tài năng, giỏi tận dụng cơ hội – chiếm được Thiên Thời. Tôn Quyền thì thực dụng, tận dụng tốt điểm mạnh của nguồn gốc danh giá và địa thế hiểm yếu- giành lấy Địa Lợi. Lưu Bị thì khả năng thu hút người tài vì cái tâm (mà tôi thấy đôi khi khá là trá ngụy- xin phép được phân tích vào một bài khác!) – có được Nhân Hòa. Mặc cho các tướng múa may khoe tài khoe giỏi nơi chiến địa, thắng trận chung cuộc lại không phải thuộc về người có nhiều vị tướng tài nhất, mà là người nhìn xa trông rộng nhất! Doanh nghiệp lớn, lúc này ngoài cách đánh và thị trường xác định quan trọng nhất là phân biệt khác với các doanh nghiệp khác ra sao? Thương hiệu lớn, mà thông thường xuât phát từ hình tượng của chính chủ doanh nghiệp, không chỉ xác định cách đánh, định hướng của họ mà còn là điểm mạnh duy nhất khiến cho họ có khả năng thu hút người tài và nhân tâm. Việc này không khác gì FPT nổi bật vì cách làm việc dân chủ, sức trẻ mãnh liệt do có các hình tượng lớn dẫn đầu như Trương Gia Bình, Trương Đình Anh,..Vietel với quan điểm "chỉ hết việc không hết giờ" theo đúng kiểu kỷ luật quân đội. Level cao nhất thường biểu hiện bằng các chiến lược đơn giản, nó được thể hiện qua chủ đề phát triển của một năm như P&G vào 2003 là "We will rock U(nilever)" hay như Mobifone vào năm 2016 là "Tốc độ".

Tam Quốc vs Khởi Nghiệp 

Do Xuan Tung 

Friday, December 3, 2021

[ZHIHU] QUẢN LÝ BỘ PHẬN HR CÓ NHỮNG LỜI KHUYÊN GÌ CHO SINH VIÊN MỚI TỐT NGHIỆP ĐI TÌM VIỆC LÀM? 🚩🚩

[ZHIHU] QUẢN LÝ BỘ PHẬN HR CÓ NHỮNG LỜI KHUYÊN GÌ CHO SINH VIÊN MỚI TỐT NGHIỆP ĐI TÌM VIỆC LÀM? 🚩🚩
___________________
Dịch bởi: Đi Làm Đừng Đi Lầm | Bài viết thuộc quyền sở hữu của dịch giả và được đăng tải tại Weibo Việt Nam ( ͡° ͜ʖ ͡°), vui lòng không tự ý repost!
___________________
Ngô Quỳnh chia sẻ:
   Chị đã làm vị trí quản lý bộ phận HR đã được 3 năm và sau đây là những lời khuyên chị muốn đưa đến cho các em - những sinh viên mới tốt nghiệp và đang trên con đường đi tìm một công việc để gắn bó trong thời gian lâu dài.
   Bài viết này sẽ không phù hợp với những học bá hoặc những em thuộc hệ COCC đâu nhá
( ‾́ ◡ ‾́ )
OK, MÌNH VÀO NỘI DUNG CHÍNH LUÔN NÀ:🟡🟡
1. Hễ mà công ti muốn các em đóng tiền mới được đi làm, thì say bái bai luôn và ngay, không được do dự.
2. Đối với các sinh viên mới ra trường chưa có kinh nghiệm xã hội nhiều, trước khi phỏng vấn các em nên chủ động tìm hiểu về quy mô của công ty, chẳng hạn như trụ sở chính của công ty ở đâu, tiện nghi vật chất của công ty như thế nào. Nếu là công ty có quy mô lớn, thì độ tin cậy sẽ cao hơn rất nhiều.
3. Những em gái có ngoại hình tươi tắn, nếu được gọi vào phỏng vấn với CEO là đàn ông, mà khi đó chỉ có em với họ. Em nên chú ý ngữ điệu và hành vi của mình một chút, xem mình có nói hay làm những việc gây mơ hồ đến đối phương hay không.
4. Nếu như có một số điện thoại lạ gọi đến em, nói họ đến từ công ty XX, nhìn thấy CV em nộp trên mạng thì thấy em là ứng cử viên sáng giá. Nhưng em không hề nhớ mình đã ứng tuyển bao nhiêu nơi, có thể là em quên. Sau đó bảo em quy mô công ty rất lớn, em có thể tra Google về số điện thoại hay địa chỉ nhưng chỉ ra bài tuyển dụng, nhưng họ bảo hiện tại công ty nằm rất xa, họ yêu cầu em phải tự đi đến nơi hẻo lánh để phỏng vấn. Thì chúc mừng em, nếu em đồng ý đi thì đã một chân rơi vào lưới công ty đa cấp rồi đấy. 😂
TIẾP THEO LÀ ĐẾN PHẦN CV:🔴🔴
- Ảnh đại diện, em có thể để ảnh CMND hoặc ảnh thường đều được. Nhưng tốt nhất là trong ảnh, em đang nhìn thẳng và trông gọn gàng một chút.
- Nếu là những mục em đã đoạt giải nào đó thì càng có hình ảnh thì càng đáng tin. Ở mục này nếu có thì em hãy điền, nếu không thì cũng đừng cố gắng gượng ép
- Mục tiêu ghi ở CV phải rõ ràng, nếu em muốn đứng đầu trong phần kỹ thuật thì đừng đề cập đến việc đứng đầu về doanh số bán hàng và ngược lại. Cũng đừng ghi quá dài, HR bọn chị đọc không xuể thì đều sẽ skip hết.
- Kinh nghiệm làm việc cũng nên viết đơn giản, chủ yếu nhấn mạnh về thành tựu mà em đã làm được. Thông thường sinh viên mới tốt nghiệp đều làm những công việc part-time nên tụi em cũng không cần phải ghi quá nhiều.
- Về phần người đại diện, nếu các em có điền, HR sẽ hỏi thì các em mới phải trả lời, còn không thì không cần đề cập.
- Viết về lý do mình đã nghỉ việc nên khách quan một chút, không nên là em đá quá chán công ty hay công ty đã gửi lương chậm cho em.
- Về phần kinh nghiệm ở trường, các em nên viết rằng em đã làm những việc thực tế nào, tình nguyện nào, điều này rất quan trọng, vì không có kinh nghiệm làm việc chính thức, HR chỉ có thể hỏi về kinh nghiệm ở trường của em, em đã làm những hoạt động gì, em phát triển nó như thế nào, em đã gặp vấn đề gì, và giải quyết nó như thế nào và kết quả của nó.
- Đối với ưu điểm và khuyết điểm, các em nên cẩn trọng những gì mình đề cập vì HR sẽ hỏi vào buổi phỏng vấn. Chẳng hạn em đề cập đến việc em có tinh thần trách nhiệm cao, HR sẽ hỏi em em đã làm những việc nào để thể hiện tinh thần trách nhiệm cao đó.
- Sau khi được gọi đi phỏng vấn, các em cần xem buổi phỏng vấn là một buổi thảo luận mà đôi bên cùng có lợi, và đó là nơi để em thể hiện và nói về bản thân mình đã làm những gì để có được những ưu điểm mà em đã nêu. Tránh nói về ưu điểm của mình như những tính từ được lập trình sẵn.
- Còn nữa, khi phỏng vấn không nên nói rằng "Em thiếu kinh nghiệm", HR hay công ty luôn muốn tuyển những người có thể đưa được giá trị của họ đến công ty, không phải tuyển những người để họ có thể cho học. Đổi lại, nếu các em là chủ các em cũng sẽ nghĩ việc này rất hợp lý đúng không?
Cuối cùng, vì những kinh nghiệm học tập ở trường hay công việc bán thời gian là chưa đủ đối với công việc chính thức này.
Nhưng các em hãy coi mọi quá trình đều là một bài học và trải nghiệm cho mình, từ việc chuẩn bị trước những gì cho phỏng vấn, xem công ty nào là quy mô lớn quy mô nhỏ cho đến cái gọi là công ty đa cấp cũng là một loại kinh nghiệm mà em có thể tích lũy cho bản thân 🥰
Hãy tự tin và vững bước vào những thứ tụi em tin tưởng là đúng và đừng ngần ngại thử bất cứ một thứ gì.
Chúc các em tìm việc thành công nha, chị tin các em làm được
o( ❛ᴗ❛ )o.
___________________
> Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/22344164

Thursday, December 2, 2021

6 VẤN ĐỀ HAY GẶP TRONG CÁC DOANH NGHIỆP NHỎ (PHẦN 3)

6 VẤN ĐỀ HAY GẶP TRONG CÁC DOANH NGHIỆP NHỎ (PHẦN 3)
Trong bài viết ở phần 1 và 2, tôi đã nói đến 5 vấn đề tại các doanh nghiệp nhỏ, cty khởi nghiệp mà tôi quan sát thấy được trong quá trình tiếp xúc với hàng trăm anh chị em chủ doanh nghiệp như bên dưới:
Vấn đề 1: Thiếu mục tiêu dẫn đến nhân viên không biết phải làm gì.
Vấn đề 2: Thiếu kế hoạch dẫn đến mọi người không biết ai đang làm gì cả.
Vấn đề 3: Thiếu quy trình dẫn đến mọi người làm việc không đầu không đuôi.
Vấn đề 4: Thiếu đo lường phân tích dữ liệu dẫn đến việc không nắm được trọn vẹn tình hình sức khỏe công ty và đưa ra quyết định kinh doanh không chính xác
Vấn đề 5: thiếu kỹ năng quản trị dòng tiền dẫn đến càng kinh doanh càng không thấy tiền đâu
Trong bài viết này, tôi dành trọn nội dung đề cập đến vấn đề quản trị thời gian.
Vấn đề 6: Thiếu kỹ năng quản trị thời gian dẫn đến hiệu suất công việc giảm, tính cạnh tranh không cao và bào mòn sức lực của người chủ doanh nghiệp vốn đã quá bận rộn.  
Tôi mạn phép đưa ra 2 thực trạng tôi thấy nhiều nhất ở các anh chị chủ DN mà tôi từng tiếp xúc. Cả 2 thực trạng này nhìn sơ qua thì không dính dáng đến thời gian nhưng kỳ thực nó mang tính quyết định đến việc sử dụng thời gian của chúng ta rất nhiều.
Thứ nhất: câu chuyện kiêm nhiệm.
1/ Kiêm nhiệm trong tổ chức
Đây là hình thức một người trong 1 tổ chức kiêm nhiệm ít nhất là 2 vị trí cùng lúc, cá biệt có trường hợp khi phân tích ra thì kiêm nhiệm đến 5 vị trí. Có đến hơn 80% chủ DN nhỏ, khởi nghiệp ở trường hợp này khi mà doanh nghiệp quá ít nhân sự, chưa đủ tiền để tuyển đầy đủ theo sơ đồ tổ chức.
Vấn đề nằm ở chỗ kiêm nhiệm nhiều vị trí nhưng lại không xây dựng bảng mô tả công việc rõ ràng cho từng vị trí đó, dẫn đến không biết cách phân bổ thời gian phù hợp. Ví dụ một người vừa kiêm CEO, vừa viết content chạy quảng cáo và vừa thu mua. Đáng lý thời gian này dùng cho công việc của CEO là lên kế hoạch cho tháng tới thì lại ngẫu hứng dùng cho việc viết content. Rồi thay vì tập trung thời gian một buổi hoặc 1 ngày viết cho xong content dùng cho cả tuần thì lại tự ý rải ra ngày nào cũng ngồi viết, lấn qua thời gian cho việc quản lý thu mua và xử lý công việc của một CEO. Dẫn đến nhiều việc bị trễ tiến độ, lịch làm việc rối tung lên.
2/ Kiêm nhiệm xuyên tổ chức.
Đây là hình thức cùng một người nhưng giữ vị trí CEO hay nhiều vị trí ở nhiều công ty khác nhau. Tình huống này hay rơi vào các doanh nghiệp đã kinh doanh được vài ba năm, được bạn bè hay đối tác mời hợp tác. Tôi có anh bạn, vừa là CEO của công ty riêng của anh về mỹ phẩm, vừa làm CEO công ty liên doanh về đào tạo do công ty anh hùn vốn với một trung tâm đào tạo, vừa giữ vị trí GD Marketing ở một công ty về thời trang và vừa giữ chức chủ tịch HĐQT tại công ty cổ phần về sản xuất bao bì.
Sau một thời gian tôi thấy anh bị đuối, mệt mỏi và mọi thứ dường như mất kiểm soát. Thời gian anh bị phân tán, lúc thì bên này réo, lúc thì bên kia gọi, sự vụ phát sinh liên tục. Hiệu quả kinh doanh tại chính công ty của anh bị chững lại còn các công ty liên doanh hợp tác thì nội bộ cổ đông mâu thuẫn nhau, bất đồng ý kiến liên tục.
Khi tìm hiểu kỹ thì tại công ty của anh, anh vẫn chưa xây cho nó quy trình, hệ thống, mục tiêu, kế hoạch để nó tự vận hành khi không có mặt anh ở đó. Và khi qua các công ty còn lại, anh vẫn không nhận ra và bê y cái cách vận hành ở công ty hiện tại. Dẫn đến việc khi có anh thì việc chạy, vắng anh thì đứng im. Anh qua công ty này thì công ty kia gặp chuyện ngay.
Trường hợp như anh bạn này của tôi, tôi gọi đó chính là cái bẫy "danh vọng". Nó rất nguy hiểm khi mà đứa con của mình nó chưa đủ lớn, chưa đủ vững mà mình lại không dành toàn tâm toàn ý cho nó thì nó khó mà phát triển được, thì cho dù có tạo ra thêm nhiều đứa con khác nó cũng èo uột, suy dinh dưỡng và nhiều bệnh tật.  
Qua 2 tình huống trên, chúng ta cần nhìn ra rộng hơn mối tương quan với các nhân viên khác. Nếu công việc của bạn không suôn sẻ, không hiệu quả, không đúng hạn thì sẽ kéo theo công việc của tất cả mọi người bị ảnh hưởng. Cả chục con người ngồi chờ 1 người xử lý cho xong việc. Một sự lãng phí thời gian mà nếu bạn quy ra giờ lương thì bạn sẽ thấy được mức thiệt hại sẽ như thế nào. Ít ai nhận ra điều này. Và do mình là chủ, là CEO nên đâu ai dám phạt hay xử lý kỷ luật đối với mình. Và tình trạng này kéo dài hết năm này qua năm nọ.
Thứ 2:  câu chuyện về tính khẩn cấp, gấp
Chúng ta hay bị ám ảnh với những gì gấp, khẩn cấp. Một nhân viên bất thình lình chạy vào nói "sếp ơi ký duyệt gấp dùm em để thanh toán cho nhà cung cấp", trong khi bạn chuẩn bị đi gặp đối tác. Lát chiều bạn về văn phòng, cô kế toán chạy vào nói "sếp ơi ký gấp dùm em mấy cái lệnh chi này" và bạn hí hoái ký lia lịa. Và suốt một ngày xử lý toàn những việc gấp: trả lời tin nhắn gấp, trả lời email gấp, ký hợp đồng gấp, đi gặp khách hàng gấp,…..Nhìn vào cả công ty thấy toàn là việc gấp.
Khổ nỗi những việc được cho là gấp này nó không phải là những việc quan trọng cần ưu tiên, mà chẳng qua chúng ta cảm thấy cần làm sớm nên gắn cho nó cái chữ "gấp" vào. Khi đó chúng ta vô tình đẩy lùi những việc quan trọng cần ưu tiên xử lý trước lại phía sau, chúng ta tạm quên bẵng nó đi. Đến lúc có ai nhắc thì nó lại trở thành việc gấp và chúng ta lao vào xử lý điên cuồng. Hãy hình dung tâm trí, năng lượng đáng lẽ bạn dành cho những việc quan trọng thì lại bị những việc gấp nó hút cạn.  
Chúng ta có thể áp dụng ma trận quản lý thời gian và cho cả công ty thảo luận, để tất cả mọi người tự phân định tính chất công việc của mình. Làm rõ cái mô tả công việc của từng vị trí, xác định xem đâu là việc quan trọng cần ưu tiên, đâu là những sự vụ có thể gom lại xử lý trong một khung thời gian nào đó trong ngày, trong tuần.
Và khi bất kỳ một nhân viên nào đến và nói với bạn việc này gấp lắm thì hãy hỏi họ xem có thật sự gấp hay không, nhiều trường hợp câu trả lời sẽ là không.
Vấn đề quản trị thời gian này, nếu ngẫm kỹ lại chúng ta sẽ thấy nó chính là hệ quả của vấn đề 1 và 2 liên quan về mục tiêu và lập kế hoạch. Không có mục tiêu, không có kế hoạch rất dễ dẫn đến lãng phí thời gian.
Thời gian là thứ tài nguyên duy nhất được phân bố công bằng cho tất cả mọi người. Cho nên chúng ta cần sử dụng nó một cách hiệu quả nhất. Khi chúng ta quản trị tốt thời gian của mình, thì chúng ta sẽ quản trị tốt được thời gian của cả công ty mình.
Cảm ơn các anh chị đã theo dõi đến phần thứ 3 này. Chúc các anh chị thành công trong sự nghiệp.
Lê Thanh Duy

Tuesday, November 30, 2021

why GPL for your software


It very much depends on what the component is. You couldn't, for example, compile a GPL library into your code, but you could dynamically load it. You also couldn't incorporate a client or server component into the code but you could call it externally.


Why is GPL a bad license for open source software?
One of the things I realized pretty quickly with GPL, was that it's great as a hobbyist to be able to see the source code, and that has led to a lot of free "products" (is something that is free, really a product? I keep thinking how companies have reduced expenses by 90% using open source software, and that's because they don't pay the person who put all of their time into it). That said, the other side of the argument is "why am I trying to use free software in my product to begin with". Well, because the libraries have become so sophisticated that I would need to spend half my life re-writing the library, just so I can write a program that delivers something to actual customers. Therefore for me, GPL isn't really useful. I don't want to give away my secret sauce, but I also don't want to spend years re-developing a library that is already in wide spread use. After all, I am competing with the free products as well. My opinion, if you want to learn how something works, it's great. However, if you want to use any components in proprietary software, or anything that really matters, you have to ask yourself, do you want to ever make any money off that software, or are you just doing it for the fun of it, for yourself (e.g. Hobbyist). (emphasis on the "really matters"), do you want to earn a few bucks, nobody would notice. But just wait until you have something big, and you can't make anything off it because you used one component that was GPL.

One example, I've recently started a project that I intend to take full-on to market. So I am developing it for SQL Server, because the MYSQL drivers are GPL and I'm not losing my future fortune to that, nor am I going to spend the next 2 years re-writing MYSQL drivers.

Edit: I found a link, I know the title says LGPL but read the next paragraph carefully for my point:

Why you shouldn't use the Lesser GPL for your next library

The GNU Project has two principal licenses to use for libraries. One is the GNU Lesser GPL; the other is the ordinary GNU GPL. The choice of license makes a big difference: using the Lesser GPL permits use of the library in proprietary programs; using the ordinary GPL for a library makes it available only for free programs.




Friday, November 26, 2021

Chuyện về Nhân sự mass vs Nhân sự bespoke

Chuyện về Nhân sự mass vs Nhân sự bespoke

Ngày team còn ít người, ai đi sớm về muộn, nhân sự đều biết ; ít hôm dăm bữa nhân sự lại rủ đi ăn trưa hỏi han động viên hay chí ít là cũng tạo không gian cho người nội bộ bày tỏ chia sẻ. 

Rồi kinh doanh phát triển, số người tăng lên, nhân sự cuốn vào công tác tuyển dụng "người mới" và lẽ đương nhiên thời gian dành cho "người cũ" cũng ít đi. Những buổi trò chuyện thay bằng những buổi nói chuyện "chỉ khi có chuyện". Nhà nhà làm nhân sự đi đâu cũng thấy chủ đề "trải nghiệm ứng viên" mà dễ quên mất chủ đề "trải nghiệm nhân viên nội bộ", đặc biệt là mùa cuối năm tuyển dụng rộn ràng.

Mình có người bạn, chuyên trách mảng vận hành từ lúc công ty khởi nghiệp 5-6 người, đến giờ công ty đã phát triển hơn 150. Khi số lượng headcount tăng lên, bạn phải bổ sung nhiều thứ về quy trình, chính sách và công cụ. Duy có một mẩu chuyện nhỏ bạn kể làm mình thấy nghề nhân sự thật thú vị.

Bạn bảo khi có nhân viên nào hỏi về chính sách công ty, bạn luôn hướng nhân viên vào thư viện Q&A tổng hợp tất cả thắc mắc thường gặp của tổ chức mà phòng nhân sự đã dày công xây dựng. Việc này giúp đỡ tốn thời gian và tạo sự chủ động cho người của tổ chức. Tuy nhiên, đến cuối ngày, khi việc đã xong, bạn không quên nhắn một tin hỏi nhân viên xem đã tìm được thông tin mình cần chưa, thư viện có cần bổ sung gì thêm không, và người viết văn phong có dí dỏm như bạn trả lời ngày trước không. Chỉ vài câu chat ngắn gọn mà nhân viên họ thấy được sự ân cần và quan tâm chân thành, điều mà không quy trình hay công nghệ nào làm được. Bạn còn nói thêm, mấy việc nhỏ nhỏ này dễ quên nên bạn luôn set alarm để điện thoại báo, đến giờ cứ vậy mà làm thôi.

Mẩu chuyện nhỏ chia sẻ với anh chị em làm nhân sự. Công cụ có thể xử lý được nhiều vấn đề một cách máy móc nhưng trải nghiệm thì phải may đo rồi. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ, không quên yêu thương người nội bộ và giữ tâm bình an khi mùa lập kế hoạch sắp xong, mùa tuyển dụng ngổn ngang và mùa đánh giá KPI cuối năm "đậm đà cảm xúc" sắp đến. Giữ một nhân viên cũ lắm khi bằng tuyển được nhiều nhân viên mới phải không mọi người?

S&OP - CÓ CÔNG CỤ, SAO KHÔNG CHỊU XÀI?

S&OP - CÓ CÔNG CỤ, SAO KHÔNG CHỊU XÀI?

(Post lại, có thể nhiều người chưa đọc, hoặc đã đọc nhưng không nhớ. Tôi được biết món này không có trong các chương trình MBA!)

S&OP là Sales & Operations Planning, tạm dịch là "hoạch định sản xuất & bán hàng", là quá trình phối hợp giữa các bộ phận trong công ty, đặc biệt là các bộ phận marketing, bán hàng, sản xuất, tài chính-kế toán, cung ứng, kho vận… để hoạch định việc sản xuất kinh doanh sao cho nhịp nhàng, tránh tình trạng lúc thì thiếu hụt, lúc thì dư thừa hàng hóa, vật tư, nguyên liệu…. Một CEO chuyên nghiệp của một công ty sản xuất kinh doanh thường phải chủ trì những cuộc họp S&OP (S&OP Meeting) kéo dài, có khi một buổi, có khi mấy ngày trời để hợp nhất số liệu dự báo nhu cầu (demand forecast), dự báo bán hàng (sales forecast) trong mối tương quan với hàng tồn kho, năng lực sản xuất, năng lực cung ứng, tình hình tài chính, nhân sự…. 

Những cuộc họp này thường được tiến hành hàng tháng với sự tham dự của giám đốc các bộ phận liên quan như marketing, bán hàng, sản xuất, cung ứng, tài chính, hậu cần… nhằm mục đích đưa ra những kế hoạch bán hàng phù hợp với dự báo, với năng lực sản xuất, cung ứng, tài chính, nhân sự, các chương trình marketing…. Và những kế hoạch này thường là "rolling", tức "lăn" dài theo thời gian 12 tháng hoặc lâu hơn; trong đó, 2 hay 3 tháng đầu thường là cố định về số liệu, 9 - 10 tháng sau sẽ được cập nhật liên tục hàng tháng. Có khi một rolling sales plan (kế hoạch bán hàng cập nhật theo kiểu lăn dài) trải dài cho 24 tháng hoặc 36 tháng nhằm giúp cho việc hoạch định được xa hơn để chủ động hơn…

Doanh nghiệp Việt Nam, kể cả các công ty, tập đoàn lớn ít khi sử dụng công cụ S&OP mà chỉ tập trung lập kế hoạch bán hàng hàng năm, mỗi năm một lần, để đưa ra các con số bán hàng cho từng tháng. Kế hoạch bán hàng hàng năm (mà nhiều doanh nghiệp Việt Nam NHẦM LẪN gọi là kế hoạch kinh doanh), sau khi được duyệt, sẽ trở thành mục tiêu, chỉ tiêu, và là "ý chí của lãnh đạo", được dùng làm cơ sở để các bộ phận khác như sản xuất, vật tư, tài chính, nhân sự… triển khai công việc nhằm phục vụ cho kế hoạch này, bất chấp môi trường kinh doanh thay đổi và những con số đã trở thành lỗi thời chỉ sau một tháng. 

Cách thức lập "kế hoạch kinh doanh" kiểu như trên là rất phổ biến ở các doanh nghiệp Việt Nam và nó gây ra những bất cập, khó khăn, tổn thất cho doanh nghiệp rất nhiều. Những bất cập phổ biến nhất là hàng hóa, vật tư lúc thừa, lúc thiếu dẫn đến tiền bạc, nhân sự cũng lúc thiếu, lúc thừa. Lúc cần hàng thì nhà máy không sản xuất kịp để bán; lúc mức tiêu thụ thấp, thì hàng hóa dồn ứ, tồn kho cao, dẫn đến hàng hết hạn, hư hỏng, phải đổ bỏ…

S&OP là công cụ giúp khắc phục tình trạng này. S&OP đem lại nhiều lợi ích cho doanh nghiệp, trong đó những lợi ích phổ biến nhất là đáp ứng kịp thời nhu cầu khách hàng, giao hàng đúng hạn, giảm mức tồn kho (cả thành phẩm lẫn nguyên liệu) đến mức tối thiểu, tối ưu hóa dòng tiền, tránh tổn thất do hàng hóa hết hạn, quá "đát", tối ưu hóa hệ số sử dụng máy móc, thiết bị, nhân công, tối ưu hóa việc sử dụng kho bãi, phương tiện vận chuyển, tăng chất lượng hàng hóa và giảm giá thành, tăng sự hài lòng của khách hàng…

Điều đáng tiếc là trên 90% doanh nghiệp Việt Nam vẫn chưa biết và chưa sử dụng công cụ này trong sản xuất, kinh doanh. Tại sao?

Wednesday, November 24, 2021

BẤT ĐỘNG SẢN - Con quái vật hút máu tương lai đất nước

BẤT ĐỘNG SẢn
BĐS - Con quái vật hút máu tương lai đất nước
Trong các ngành kinh tế thì có thể nói Bất động sản là thứ quái thai kinh tế ghê gớm nhất. Sự nguy hiểm của ngành kinh tế BĐS ở chỗ ban đầu nó đem lại sự ảo tưởng cho người dân về việc nhàn hạ, xã hội ai ai cũng lo đi thổi giá, đầu tư đất đai - vừa kiếm dc tiền dễ dàng, vừa nhàn hạ v...v.
 Thế nhưng trên đời này ko có cái gọi là "easy money", ai ai cũng đi buôn, kiếm tiền bằng BĐS. Vậy ai sẽ phải trả giá, trả tiền cho cái sự "easy money" này của toàn xã hội ? Ở VN đó là cái giá vô cùng đắt của toàn dân tộc và tương lai của xã hội. Để hiểu hơn về vấn đề này, hãy tìm hiểu 1 chút về đất nước TQ láng giềng cạnh VN.
Sau năm 1997 khi Hong Kong trở về với Đại lục, thì 1 cơn bão di cư của các đại gia lớn của HK tháo chạy để sang các nước như Mỹ, Canada v....v vì lo sợ sự trừng phạt của chính quyền TQ. Những đại gia này phần lớn là những đại gia BĐS liên kết với Mafia đã thâu tóm thị trường đất đai của HK từ bấy lâu nay. Đây là những Trùm tư bản, tài phiệt cỡ bự của HK sinh ra từ 1 nền kinh tế Tư bản thiếu sự kiểm soát dẫn tới sự lũng đoạn tất yếu của các Đại gia BĐS bắt tay nhau và mở rộng ngành nghề sang nhiều lĩnh vực (cờ bạc, bảo kê v...v).
Hệ quả của việc này đó là người dân HK gần như ko có đủ diện tích nhà cửa để ở, họ phải chen nhau trong nhưng căn hộ chuồng chim, chật chội nóng bức v...v Người dân Hk lao động cả đời cũng ko đủ tiền để thuê (chứ đừng nói tới là mua) một căn hộ tử tế ở thành phố để sinh con đẻ cái, nuôi dưỡng nó thành người.
Bởi vậy, đứng trước thực tại nghiệt ngã này, chính quyền TQ từ khi tiếp quản HK thì việc đầu tiên mà họ làm đó là thanh trừng và loại bỏ hệ thống tài phiệt BĐS như những con bạch tuột hút máu người dân HK; bên cạnh đó tiến hành nhiều dự án di cư, mở rộng đất đai để giúp thị trường BĐS Hong Kong hạ nhiệt dần, giúp người dân HK thực hiện được ước mơ "an cư lạc nghiệp" nhà giá rẻ để sinh con đẻ cái v...v
Đối với một nền kinh tế Tư bản phát triển mạnh thì việc sự ngoi lên của các đại gia BĐS là vấn đề tất yếu và ko thể tránh khỏi. Cho nên vấn nạn giá đất bị thổi lên dưới sự thâu tóm của các đại gia BĐS bắt tay nhau là điều ko thể tránh khỏi (ngay cả ở TQ). Như tôi đã từng phân tích việc chính quyền TQ cho 1 trùm BĐS như Evergrande vỡ nợ chỉ là 1 phát súng đầu tiên trong chiến dịch cải cách vấn nạn đại gia BĐS (như đã làm ở Hong Kong) mà thôi. Bởi chính quyền TQ nhận ra nếu ko tiêu diệt và thanh trừng hệ thống vòi bạch tuộc BĐS thì cơn ác mộng nhà đất ở Hong Kong sẽ hiện ra ở TQ với tầm quy mô và tác hại kinh khủng hơn rất rất nhiều lần vì những lí do sau:
- Khi thị trường đất đai đã bị các đại gia BĐS thâu tóm và bắt tay nhau đi đêm, thì tất cả các dự án chung cư, nhà giá rẻ, đất đai sẽ bị gom lại. Thị trường đất đai sẽ rơi vào tình trạng độc quyền nhóm, đất đai sẽ ko còn tuân theo giá thị trường nữa mà ngược lại sẽ bị thổi lên 1 cách vô tội vạ để các đại gia BĐS hút máu nhân dân
- Người dân lao động sẽ ko có cơ hội thuê, hay mua, sở hữu nhà giá rẻ. Khi người dân ko có tiền thuê và mua nhà, tất yếu họ sẽ ngại sinh con đẻ cái --> dân số suy giảm, già hóa. Tương lai đất nước sẽ rơi vào vực thẳm khi nền kinh tế chưa giàu, người dân đã gia, quỹ lương hưu, Bảo hiểm xã hội sẽ vỡ hàng loạt --> khủng hoảng quốc gia ở mức độ toàn diện - Covid chỉ là cái vớ vẩn so với thảm họa này.
- Các mảnh đất vàng ở trung tâm sẽ rơi hết vào tay các đại gia BĐS, hậu quả là giao thông tắc đường xảy ra liên tục, do mật độ dân số tập trung quá cao ở các khu nội đô. Mọi dự án giải tỏa, mở rộng đường, phát triển giao thông đô thị v...v sẽ ko thể thực hiện được. Đơn cử ở HN có trục giao thông huyết mạch Kim Mã- Nguyễn Chí Thanh - Giảng Võ. Hiện nay khu vực này đường xá quá chật hẹp; nhưng 2 bên đường đều là những nhà cao tầng, chung cư cao cấp, trung tâm thương mại loại xịn ? Làm sao có thể mở rộng đường ở khu vực này để giải quyết vấn nạn tắc đường ?
Tóm lại, như trình bày ở trên đó là những hệ quả khủng khiếp của 1 đất nước khi để cho các đại gia BĐS bắt tay nhau thâu tóm hết tài nguyên của đất nước là BĐS.
Chính vì lí do này, mà sau khi để cho Evergrande chết theo kế hoạch (như bài tôi đã phân tích). Chính quyền TQ sẽ tiếp tục tiến hành đánh thuế BĐS như một bước đi tiếp theo cực kì quan trọng để giúp đất nước TQ ko bị rơi vào thảm họa BĐS như ở HK trong quá khứ. Việc làm này có rất nhiều điểm lợi sau:
- Ngăn chặn việc đầu cơ, tích trữ BĐS vô tội vạ. Bất cứ ai có BĐS, thì đều phải biến nó thành Tư liệu kinh tế; tức anh có thể xây lên cho người ta thuê nhà, hay anh làm gì thì làm kệ anh. Nhưng anh càng sở hữu nhiều BĐS thì càng phải nộp nhiều tiền, và nhờ đó người ta sẽ ko thể gom BĐS bừa bãi nữa.
- Khi bị đánh thuế BĐS, tất yếu người chủ BĐS sẽ phải đem BĐS của mình ra chia sẻ với toàn xã hội thông qua hình thức bán hoặc cho thuê. Lúc này thị trường BĐS đã được hạ nhiệt vì ko còn sự lũng đoạn, độc quyền nhóm của các đại gia; cho nên người dân sẽ có điều kiện thuê nhà giá rẻ, mua nhà giá rẻ như mọi mặt hàng khác trên thị trường.
Nên nhớ, BĐS là ngành ko sinh ra lợi nhuận, sản phẩm cho xã hội, nó ko như các ngành sản xuất hàng hóa và dịch vụ. Khi đại gia BĐS càng giầu, tiền của họ càng nhiều. Vậy câu hỏi cần phải được đặt ra đó là ? Thế tiền của họ là từ đâu ra ?
Câu trả lời rất đơn giản đó là từ mồ hôi, nước mắt, xương máu của hàng triệu triệu người lao động đang nhích từng cm 1 trên những con đường kẹt xe đầy khói bụi và hàng ngày phải chen nhau sống chật chịu, bẩn thỉu với những căn nhà trọ đắt đỏ, cùng với 1 ước mơ ko bao giờ thành hiện thực về 1 ngôi nhà để sinh con đẻ cái.
Hiện tại dân số Vn đang già hóa (hình minh họa), cho nên có thể nói với giá BĐS hiện tại ở VN, thì có lẽ 1 tương lai ko có gì là tươi sáng lắm đang chờ đất nước Vn. Nếu như Vn ko thực hiện chính sách tiêu diệt, chỉnh đốn BĐS như ở TQ đã và đang làm. Dăm ba con Covid chỉ là cái vớ vẩn, còn khuya mới có thể sánh với những hệ quả tai hại của 1 đất nước mà giá BĐS bị thổi lên quá cao với so với thực tế.
Nguồn: Chuối
Facebook: Le  Dung Anh

PHÂN BIỆT QUẢN TRỊ VÀ QUẢN LÝ

PHÂN BIỆT QUẢN TRỊ VÀ QUẢN LÝ Hội đồng quản trị, tiếng Anh là BOD (Board Of Directors). Còn Ban giám đốc hay Ban quản lý tiếng Anh là BOM (B...